Fanfics - GukTae

Chap 3: Anh đến rồi

“Đừng có chạm vào em ấy!”

Jungkook híp mắt đẩy bàn tay Namjoon đang giơ về phía Yoon Ah ra. Sau đó tự mình đưa tay đỡ cô dậy.

Rõ ràng Jungkook đã biết sơ được tình huống của bọn họ rồi, và cậu thì chẳng có thiện cảm gì với người đã lôi cô em gái của mình vào một phi vụ truy đuổi nguy hiểm của cảnh sát cả.

Yoon Ah đứng thẳng người dậy, cổ chân hơi đau nhưng vẫn trong phạm vi có thể chịu đựng được.

“Namjoon oppa, anh không sao chứ?”

Vừa nói cô vừa tiến lên, nhưng lập tức đã bị Jungkook túm lấy kéo ra đằng sau mình.

Cái đồ mê trai mất hết liêm sỉ nhà em! Anh trai em mới là người cứu em đấy, em không quan tâm lại đi lo cho cái người nào đó trước à? Jungkook chắc chắn cái tính này của Yoon Ah hoàn toàn không giống người yêu cũ của mình chút nào.

Namjoon nhìn thái độ khó chịu của chàng trai trước mặt đối với mình, cũng chỉ biết cười trừ. Quả thật là chuyện này không liên quan đến Yoon Ah, em ấy là bị kéo vào theo anh thôi.

“Yoon Ah- ssi, em nên đi kiểm tra lại vết thương, rồi mau chóng về nhà đi. Hãy nghỉ ngơi cẩn thận, đến khi tìm được Ji Young anh sẽ báo cho em biết.”

“Không đâu!” Yoon Ah nói, mạnh bạo đẩy tay Jungkook ra rồi đi đến bên người Namjoon. “Em sẽ đi cùng anh đến sở cảnh sát. Chuyện này em đã nhúng tay vào rồi mà. Chúng ta phải nhanh chóng tìm Ji Young chứ.”

Namjoon ái ngại nhìn Yoon Ah, rồi lại nhìn Jungkook.

Dù sao thì cô mới chỉ 17 tuổi mà thôi. Và vụ việc hiện tại thì đang ngày càng có chiều hướng xấu đi. Sợ rằng sẽ ảnh hưởng tới cuộc sống của cô mất.

“Không ổn đâu, Yoon Ah- ssi! Em nên nghỉ ngơi!”

“Không! Em muốn đi với anh, oppa à!” Yoon Ah kiên quyết.

Jungkook đứng một bên nhìn hai người diễn cảnh tình cảm liếc mắt đưa tình, chịu không nổi nữa mới nhẹ ‘hừ’ một tiếng.

Đúng lúc này cảnh sát Park và Jae Jung cũng đã tìm được tới nơi.

Cảnh sát Park vội vã: “Mọi người thấy chiếc xe màu đen không biển số chạy từ đây ra chứ?”

“Một kẻ khả nghi đã lên xe đó. Hãy thông báo cho cảnh sát đang vây khu vực này bắt lại đi ạ.” Namjoon cũng không tranh cãi với Yoon Ah nữa, thông báo với cảnh sát Park.

Người kia lắc đầu với anh, “Không kịp rồi! Nó đã tông bị thương ba chiến sĩ khác và tiến vào đường cao tốc trên cao rồi.”

“Cũng nhanh đấy!” Jungkook hừ nhẹ.

Namjoon hơi cau nhẹ mày, vội vàng ra hiệu với cảnh sát Park: “Chúng ta mau về đồn cảnh sát thôi. Tôi đã cho điện thoại vào túi áo của tên bịt mặt khả nghi kia. Chúng ta cần nhanh chóng tìm ra được bọn chúng trước khi điện thoại của tôi bị phát hiện.”

Nghe thấy lời này, cảnh sát Park hơi gắt lên: “Thế sao anh còn ở đây? Chúng ta mau trở về thôi!”

Nói đoạn anh ta nhanh chóng túm lấy tay Namjoon kéo đi.

Yoon Ah tất nhiên cũng muốn đi theo, nhưng lại bị Jungkook giữ lại.

Jungkook không muốn cô dính thêm vào rắc rối nữa, hơn nữa có cảnh sát ở đây tức là có việc quan trọng đã xảy ra, một đứa trẻ như Yoon Ah không nên chạy loạn vào.

Thế nhưng, cảnh sát Park đi được hai bước chân lại quay đầu nhìn hai người nói: “Cậu Jeon, cảm phiền cậu cũng đến cục cảnh sát đi. Cả cô bé Hwang kia nữa, vì hai người là những người có tiếp xúc trực tiếp với hai tên nghi phạm vừa rồi mà.”

Kết quả hẳn nhiên, dù chẳng muốn, nhưng là một công dân ba tốt, Jungkook vẫn phải đến cục cảnh sát Seoul.

Cậu chớp mắt nhìn nam cảnh sát trẻ tuổi ngồi phía đối diện, mái tóc màu vàng đồng đã bị cào rối, nhưng cũng chẳng ảnh hưởng chút nào tới gương mặt đẹp trai kia.

“Cậu bé, tên gì?” Vị cảnh sát lịch sự hỏi.

“Jeon Jungkook!” Người kia thản nhiên trả lời.

“Em bao nhiêu tuổi rồi?”

“18 tuổi.”

“Ồ, nhìn cứ như mới cấp hai ý nhỉ?” Vị cảnh sát nọ không nhịn được lẩm bẩm.

Jungkook tin chắc đây là một tên tay mơ mới vào nghề.

Cậu cũng không quậy phá gì, nghiêm túc phối hợp lấy lời khai.

Vì Jungkook lấy lời khai trong tư cách là nhân chứng nên mọi chuyện cũng khá đơn giản.

Vị cảnh sát trẻ sau khi lấy lời khai của Jungkook xong, còn nói chuyện phiếm mấy câu với cậu.

“Em là bạn trai cô bé Yoon Ah kia à?”

Anh ta để ý thấy từ lúc vào cục cảnh sát Jungkook đều nhìn theo Yoon Ah mãi, hơn nữa còn cực kỳ cảnh giác với chàng tiểu thuyết gia Namjoon nữa chứ.

Jungkook liếc anh ta một cái, cũng không phản pháo lại.

Vị cảnh sát cho rằng sự im lặng ấy chính là thừa nhận rồi.

“Vậy mà mọi người trong cục cứ đồn nhau là Yoon Ah là bạn gái Namjoon – nim cơ. Mà nhóc nuôi bạn gái kiểu gì lại để con bé cứ chạy theo người đàn ông khác hoài vậy chứ? Cả đêm hôm qua toàn thấy con bé đi theo Namjoon, thậm chí còn không ngủ ngồi đợi người ta. Chẹp, so ra nhóc còn đẹp trai hơn tên kia mấy lần đó! Đúng là chẳng hiểu nổi mà.”

Jungkook lạnh nhạt lườm người kia một cái, giọng cậu cũng chẳng có chút vui vẻ nào: “Có vẻ cục cảnh sát này dù đang có vụ án nghiêm trọng nhưng vẫn nhàn nhã nhỉ?”

Cảnh sát trẻ kia lập tức ngậm miệng, không dám ho he gì nữa.

Jungkook lại hừ thêm mấy tiếng, nhìn Yoon Ah vẫn đang ngồi lấy lời khai ở một góc phòng bên kia.

Còn Namjoon thì đang chiếm dụng một chiếc máy tính ở bên trái cách cậu hai bàn làm việc, những ngón tay anh ta múa loạn trên bàn phím. Xung quanh còn có mấy người cảnh sát khác đang xúm lại xem xét.

Theo tin Jungkook vừa nhận được thì Kim Namjoon – tiểu thuyết gia chuyên viết truyện trinh thám nổi tiếng, còn là sinh viên năm ba của trường đại học Luật Quốc gia. Trước đây đã từng giúp cảnh sát Ilsan tìm ra thủ phạm vụ trộm tiệm đá quý gây chấn động thành phố.

Có vẻ anh ta cũng khá thành thạo với các thiết bị công nghệ mới đấy.

“Số 117 Samcheongdong.” Namjoon lên tiếng thông báo khi hai hàng mày cau chặt lại.

Đội trưởng đội cảnh sát họ Kim nhanh chóng điều động mấy người đến địa điểm trên.

Mày Namjoon vẫn chưa thả nhẹ. “Định vị không còn chuyển động. Sợ rằng bọn chúng đã phát hiện và ném điện thoại rồi rời đi mất rồi.”

Không khí xung quanh văn phòng cảnh sát nhanh chóng chìm xuống.

Đúng lúc này, lại có một cảnh sát hốt hoảng đẩy cửa bước vào, “Báo cáo đội trưởng, lại xuất hiện một khai báo mất tích nữa!”

“Cái gì?” Đội trưởng Kim lo lắng.

Anh ta vội vàng bắt lấy tập tài liệu trên tay cấp dưới của mình, lướt nhanh trên tờ kê khai của người nhà nạn nhân.

“Đặc điểm có nét tương đồng với Ji Young không?” Namjoon cố bình tĩnh hỏi.

“Có.” Đội trưởng Kim nặng nề, “Nạn nhân Kwon Ji Yeon, nữ, 5 tuổi, mất tích từ sáng nay, không thấy con bé đến trường. Còn 5 tiếng nữa mới được 14 tiếng và mới có thể lập án được.”

Jungkook khó tin khoanh tay, xoay xoay ghế nhìn qua chỗ mấy người kia, bên môi nở nụ cười nhếch lên lạnh nhạt: “Cục cảnh sát dạo này làm ăn thoáng thật đấy. Có thể tùy tiện tiết lộ thông tin nạn nhân cho những người không liên quan ư?”

Lời nói của cậu nhanh chóng khiến đội trưởng Kim chú ý. Anh ta bối rối nhìn Jeon Jungkook, còn chưa hiểu cậu bé học sinh này rốt cuộc là có ý gì thì cảnh sát Park đã nhanh chóng lên tiếng trước.

“Cậu Jeon, ở đây không có người không liên quan.”

“Ồ.” Jungkook kêu lên một tiếng, rồi đưa tay ra chí về phía Yoon Ah, và Namjoon, đếm, “Một, hai. Và ba!”

Đếm đến cái thứ ba thì cậu tự chỉ vào mình.

Sau đó nghiêng đầu nhìn cảnh sát Park, “Ba chúng tôi cũng là cảnh sát sao?”

“Cậu Jeon vốn dĩ không phải là người ngoài, cô Hwang cũng không tính là xa lạ, còn có anh Kim Namjoon đây cũng tính là người của cảnh sát cả rồi.” Quận trưởng Kang từ cửa đi vào, mỉm cười nhìn Jungkook.

Những người trong cục cảnh sát đều vội vàng đứng dậy chào ông.

Quận trưởng Kang cười hiền lành đáp lại mọi người.

Jungkook cũng cúi đầu chào ông ta một cái, nhưng nụ cười trên môi vô thức càng lạnh nhạt: “Tại sao tôi lại không phải người ngoài? Tại sao Yoon Ah không tính là xa lạ? Và tại sao anh Kim đây lại thành người của cảnh sát rồi?”

Quận trưởng Kang cười xòa khi thấy vẻ nghiêm túc trên gương mặt cậu thanh niên. Ông đưa tay vỗ vỗ lên bờ vai rắn chắc của Jungkook, cười cười: “Ôi chao, thằng nhóc Jungkook này, sao mà nghiêm túc thế? Nhóc tất nhiên không phải người ngoài rồi. Con trai của phó sở trưởng sở cảnh sát còn là người ngoài ở cục cảnh sát Seoul sao? Thật là!”

Jungkook biết ngay cái lí do vớ vẩn này sẽ bị lôi ra. Đúng là những kẻ vô trách nhiệm!

Chuyện cậu là con trai của phó sở trưởng Jeon của Sở cảnh sát thì có thể khẳng định cậu sẽ không gây ra điều gì bất lợi sao?

Quận trưởng Kang vẫn không nhìn ra nụ cười hờ trên môi Jungkook, ông ta lại tiếp tục: “Còn anh Kim đây đã được bố nhóc thông qua chỉ thị phối hợp với cảnh sát rồi. Cậu ấy cũng là một luật sư tương lai kiêm thám tử có danh tiếng đấy!”

“Và còn, cô bé Hwang đây. Chẳng nhẽ nhóc không biết sao? Cô ấy chính là em gái của một vị thám tử trung học, à không, bây giờ thì không phải trung học nữa, nhưng vẫn là một thám tử vô cùng danh tiếng. Chú tưởng dựa vào sự thân thiết của hai đứa thì cháu phải biết rồi chứ nhỉ?”

“Điều này thì có liên quan gì không?” Jungkook vẫn khó thể tin nổi trước cái lý do ông ta đưa ra.

“Kim Taehyung!”

Quận trưởng Kang cười hiền lành.

Cơ thể Jungkook lập tức cứng đờ.

Người đối diện vẫn thản nhiên: “Hwang Yoon Ah là em họ của Kim Taehyung! Hơn nữa, ba con bé cũng là Cục trưởng Cục cảnh sát thành phố Gimcheon nữa.”

Hwang Yoon Ah là em họ của Kim Taehyung?

Jungkook nghe thấy tai mình như ù đi.

Cậu máy móc nhìn về phía Yoon Ah đang ngồi đằng kia.

Hai năm quen biết nhau, Jungkook coi em như em gái ruột của mình, vậy mà lại chẳng hề hay biết, em chính là em họ của người kia.

Yoon Ah cũng nhìn về phía Jungkook. Cô có thể cảm nhận được dường như người anh thân thiết của mình đang bối rối, nhưng lại chẳng hiểu được lý do tại sao nghe được gia thế của mình người kia lại như thế. Có lẽ anh không vui vì Yoon Ah đã không chịu kể với mình về chuyện ấy. Nhưng Jungkook cũng có kể cho cô nghe về việc ba anh là Phó sở trưởng Sở cảnh sát đâu?

Hai người nhìn nhau mấy giây, bất chợt ánh mắt Yoon Ah khẽ đảo. Cô đứng bật dậy khi nhìn thấy bóng người ngoài tấm cửa kính. Nụ cười bên môi người con gái rực rỡ.

Jungkook nghe thấy có tiếng người mở cửa bước vào phòng.

Trong không gian bất ngờ dội lên mùi dâu thoang thoảng, khiến buồng phổi Jungkook tràn ngập vị ngọt thanh dịu. Đến ngay cả tiếng bước chân của anh, cậu cũng cảm thấy quen thuộc đến nhường thế.

Yoon Ah nhìn người kia rũ ô để xuống góc tường, rồi đưa tay vò vò mái tóc xoăn nhẹ màu hạt dẻ hơi dính mưa của mình.

Cô lập tức lao đến phía anh, ngọt ngào gọi: “Anh, anh đến rồi!”

Chap 2

Chap 4

Fanfics - GukTae

Chap 2: Kẻ bịt mặt

Giờ thì Jungkook đã hiểu mọi chuyện.

Crush hai năm nhưng hôm nay mới gặp, không phải là yêu đương qua mạng, không phải là bị những lời đường mật dụ dỗ, Hwang Yoon Ah – đứa con gái mà Jungkook luôn cho là thông minh sắc sảo – yêu một người thông qua trang sách, và những con chữ thấm đầy máu.

Hwang Yoon Ah thích tiểu thuyết gia Kim Namjoon vì những bộ truyện trinh thám đầy rùng rợn của anh ta.

Hay lắm!

Còn đặc sắc hơn cả chuyện tình cũ của cậu cơ!

“Này, Yoon Ah, anh hiểu rồi. Ý em là kiểu thích kia đúng không?” Jungkook cố gắng vớt vát chút hi vọng cuối cùng.

Dù nhìn vào dáng vẻ si mê khi nhắc đến cái tên Kim Namjoon của Yoon Ah thì xác suất chuyện này đã là 0,001% rồi.

“Em hâm mộ anh ấy lắm. Đọc từng câu chữ của anh ấy viết cũng có thể thấy được anh ấy là một người vừa tài giỏi, vừa nghiêm nghị, chính trực. Gặp rồi mới biết anh ấy còn rất ấm áp và đẹp trai nữa. Kim Namjoon chính là người đàn ông hoàn hảo nhất trên đời đó.”

“Em, thích anh ấy. Rất thích!”

Yoon Ah bật cười, ngẩn ngơ nghịch nghịch chai coca trong tay.

Còn Jungkook thì cười nhạt hai tiếng.

Cái dáng vẻ si mê này cậu còn lạ gì nữa đâu. Chính Jungkook cũng đã từng như vậy kia mà.

“Vậy em có muốn tán đổ anh ta không?”

“Dạ?” Yoon Ah bị hỏi bất ngờ nên ngẩn ra đến năm giây.

Lát sau em mới bối rối nói: “Sao có thế chứ, anh ấy hoàn hảo như thế sao em có thể với tới được?”

“Bớt dối trá đi! Khuôn mặt em thiếu điều in chữ ‘muốn chết đi được’ dán lên rồi đó!”

Jungkook chẳng chút nương tình lấy luôn chai coca cô đang áp trên má xuống, hừ nhẹ. Yoon Ah lại lườm cậu thêm một cái.

Anh giai à, có những chuyện không cần phải nói huỵch toẹt ra thế đâu, tự hiểu trong lòng là được rồi mà.

Nhưng rồi, lại nhớ đến chuyện hôm nay mình gặp Namjoon, hai bên má tức giận của Yoon Ah lập tức xẹp lép.

Ấn tượng lần đầu gặp đã xấu tệ như thế rồi thì còn hy vọng hy viếc gì nữa.

Jungkook dễ dàng đọc được suy nghĩ trong lòng người đối diện. Cậu đưa tay vỗ lên bả vai đứa em gái, an ủi: “Không sao, mọi chuyện đều có thể thay đổi được cả. Muốn bắt được tình yêu quan trọng nhất chính là phải có chiến thuật, thứ hai là phải chai mặt, hiểu không?”

“Nhưng em nào đâu có biết chiến thuật gì đâu?” Nói đến gần cuối câu, đột nhiên Yoon Ah nghiêng đầu nhìn Jungkook khiến cho người cậu khẽ run lên một cái.

“Anh được nhiều người theo đuổi như vậy, hẳn là cũng có kinh nghiệm lắm nhỉ, oppa?”

Jungkook sởn da gà nhìn lại đôi mắt mở lớn liên tục chớp chớp phía đối diện, lắc đầu: “Anh không biết gì đâu.”

“Ồ, vậy sao?” Yoon Ah làm bộ tiếc nuối. “Vậy mà em nghe nói có ai đó từng phải trồng cây si hơn một năm để tán đổ một tiền bối trên hai khóa. Nghe nói lúc đầu bị ghét hơn hất nước đổ đi vậy mà vẫn chai mặt bám theo tán tỉnh con nhà người ta. Không những quanh năm suốt tháng vác máy ảnh đi chụp trộm người thương, còn lẽo đẽo theo người ta đi từ thành phố này qua thành phố khác, khiến cho việc học bị sao nhãng, vốn dĩ luôn đứng top 50 người toàn khối nhưng sau đó lại bị đánh bật ra khỏi top 100 luôn. Không biết là ai vậy ta?”

Kim Yu Gyeom! Cậu chuẩn bị chết với Jeon Jungkook này rồi đấy!

Chuyện tình cảm trước nay của Jungkook vẫn rất kín đáo. Người ngoài đều cho rằng cậu là kiểu thanh lãnh cao ngạo không gần tửu sắc; cũng có vài người ác miệng cứ dăm bữa lại đồn thổi cậu yêu người này, rồi đi với người kia, nhưng tất cả đều không có một chứng cứ chứng thực Jungkook từng quen ai hết. Do đó mọi tin đồn mãi mãi chỉ là tin đồn. Ai cũng cho rằng Jungkook là một anh chàng độc thân với tình sử trắng như trang giấy mới xuất xưởng vậy.

Nhưng sự thật là, trang giấy Jungkook lại là trang giấy màu, loại giấy đơn màu chuyên để gấp thủ công ấy.

Mối tình duy nhất cho đến hiện tại của Jungkook kéo dài vỏn vẹn một năm lẻ ba ngày, cộng luôn thêm thời gian cậu dùng để theo đuổi người kia nữa thì thành hai năm lẻ năm ngày. Dù sau đấy thì hai người đã đường ai nấy đi, nhưng thật lòng Jungkook vẫn thấy rất tự hào. Vì chí ít bản thân cũng từng là người yêu của người kia.

Hai năm lẻ năm ngày ấy, vẫn luôn là hai năm lẻ năm ngày ngọt ngào nhất mà Jungkook từng trải qua. Dù đôi khi người cậu thương có chút bạo lực, nhưng từng cái đánh hay lời mắng của đối phương Jungkook vẫn đều cho là mật tất.

Số người biết về mối quan hệ của hai người không nhiều. Bình thường cũng chẳng ai nhắc lại đoạn tình cảm này cả, cốt là lo Jungkook vẫn còn đau lòng chuyện chia tay bị người ta đá.

Và người duy nhất có khả năng ho he điều đó cho Yoon Ah biết thì chỉ có tên bạn trời đánh Kim Yu Gyeom mà thôi. Chắc lại bị con bé chuốc cho mấy lon bia rồi hỏi gì khai sạch bách rồi.

Jungkook có chút đau đầu với cô nhóc này: “Rồi em muốn gì ở anh?”

“Làm quân sư cho em đi! Em cũng muốn tán đổ được crush!” Yoon Ah nghiêm túc nhìn Jungkook.

“Em không thấy kết quả cuối cùng của anh sao?” Jungkook nhướn mày hỏi lại.

“Có chứ. Bị bỏ! Nhưng chẳng sao cả, cho dù chỉ có thể hẹn hò cùng anh ấy một năm lẻ ba ngày thì với em cũng là quá đủ rồi.” Yoon Ah chớp chớp đôi mắt lấp lánh nhìn về hướng đối diện.

Cứ mỗi khi đối mặt với ánh mắt này, Jungkook đều không cách nào nói lời từ chối được.

“Đồ ngốc!” Jungkook khẽ thở dài nhìn cô em gái.

Yoon Ah à, em chẳng biết đâu, con người chúng ta rất tham lam, một khi đã nếm được mật ngọt rồi thì sẽ không sao thấy đủ. Đến khi hết một năm lẻ ba ngày kia, em sẽ phát hiện, cho dù làm cách nào cũng không thể thôi nhớ nhung về những yêu thương đã quá. Vốn cứ ngỡ là tình đầu chóng tàn, ai ngờ lại muốn khắc ghi cả đời.

Dẫu cho trong lòng nghĩ suy nhiều như vậy, tới cuối cùng, Jungkook vẫn làm quân sư tình yêu cho Yoon Ah. Cũng được một tháng hơn rồi.

Có vẻ mối quan hệ của Yoon Ah và vị tiểu thuyết gia kia đã có nhiều chuyển biến tốt đẹp. Nhưng tất nhiên qua những câu chuyện mà con bé kể cho cậu nghe thì rõ ràng Namjoon vẫn chỉ coi Yoon Ah là một cô trợ lý biên tập, hoặc quá lắm nữa là một cô em gái nhỏ đáng yêu mà thôi.

Ca này có vẻ khác với chuyện tình của Jungkook nên cậu cũng có chút bối rối. Trước kia lúc đang quá trình cầm cưa, người đó chỉ toàn lườm với mắng Jungkook thôi, có khi nào ân cần được như Namjoon đâu.

Jungkook chỉ có thể cho Yoon Ah mấy lời khuyên có thể áp dụng được với bất kỳ đối tượng nào. Ví như, hằng ngày cứ đúng giờ mà nhắn tin cho Namjoon. Lại ví như, mỗi lần đến nhà anh ấy thì hãy mang một món ăn nhẹ nào đó, có thể thay đổi vị, nhưng nên cố định một chút. Lại ví như, có thể đánh dấu một vị trí trong nhà anh để dành riêng cho mình, để anh ấy quen rằng nơi đó thuộc về riêng mình em.

Yoon Ah đã làm rất tốt, thỉnh thoảng con bé lại tíu tít khoe với Jungkook mấy món quà Namjoon để tặng, hoặc những lần anh ấy cho con bé đọc những bản thảo truyện mới.

Jungkook còn nghe nói, giữa hai người còn quen thêm cả một cô bé con nữa, có tên Ji Young, và một con mèo nhỏ tên NolanKkoch. Là Yoon Ah đã thương lượng với Ji Young đặt tên như thế.

Hoa vàng!

Đến cả đặt tên thú cưng cũng có nét giống người kia nữa.

Jungkook thở ra một hơi, gập cuốn sách trên bàn lại khi nghe thấy tiếng chuông reo hết tiết.

Hôm nay không thấy Yoon Ah nhắn tin gì cho cậu cả, có lẽ đang mải mê học tập rồi. Dù sao thì tuần sao con bé cũng có bài thi để xét vào đội tuyển học sinh giỏi toàn thành phố mà.

Chẳng ngờ sự việc lại không trong dự liệu, ngay khi Jungkook vừa toan đứng dậy, Jae Jung đã hớt hải chạy đến, bám vào cửa sau lớp cậu, khẽ gọi: “Jungkook hyung! Jungkook hyung!”

Không kịp đợi đến khi Jungkook cẩn thận bước ra, thằng bé đã kéo tay áo anh, miết cho cổ tay áo sơ mi hơi nhăn lại: “Jungkook hyung! Yoon Ah có chuyện gì ạ?”

“Sao cơ?” Jungkook không hiểu lắm hỏi lại.

“Dạo gần đây cậu ấy rất lạ. Cứ tan học một cái là chạy biến đi mất, không đi về với chúng ta nữa.” Jae Jung hấp tấp ngước mắt nhìn người anh lớn hơn.

Jungkook tưởng có chuyện gì lớn, hóa ra lại là chuyện này.

Đang định giải thích một chút cho cậu em hiểu, đã lại nghe người kia nói tiếp: “Hơn nữa, từ tối hôm qua đến giờ em chẳng thấy cậu ấy đâu cả. Liên lạc thế nào cũng không thấy. Sáng nay có bài kiểm tra trong đội tuyển cậu ấy cũng không đến, hơn nữa còn không có giấy xin phép. Anh có liên lạc được với cậu ấy không?”

Lời Jae Jung nói khiến hai mày Jungkook nhăn tít lại.

Bây giờ anh mới nhớ ra, quả đúng là tối qua Yoon Ah hoàn toàn không nhắn tin kể mọi việc cho cậu như mọi khi.

Jungkook vội vàng lôi điện thoại ra, tìm một cái tên trong mục liên lạc thường xuyên, nhanh chóng gọi đi.

Chuông đổ điện ba hồi rồi bị cúp máy.

Là bị cúp!

Là bị cúp!

Trước nay Yoon Ah chưa từng cúp máy của anh. Dù có đang học, cô cũng sẽ lén nhận cuộc gọi, đợi cho Jungkook nghe được tiếng giảng bài rồi mới cúp máy. Nhưng lần này cô đã cúp máy Jungkook.

Một sự sợ hãi mơ hồ đang dâng lên trong lòng Jungkook.

Những mảnh kí ức xưa cũ như dội ngược lại đại não của cậu, cùng với đôi mắt của Yoon Ah. Đuôi mắt sắc, nhưng khi cười lại cong thành một mảnh trăng dịu mềm. Trong mắt em lấp lánh hàng nghìn vì tinh tú, nơi đáy mắt lại ẩn giấu sự xa xăm tựa sóng biển cuộn trào. Đôi mắt ấy, khi chủ nhân của nó bị thương tổn thì chỉ hiện lên vẻ kiên đình, nhưng lại rơi lệ vì những mảnh đời khốn khổ khác.

Và máu đang chảy, đổ dọc lên mi mắt, thấm ướt cả hàng mi đen dày của người, tụ lại nơi đuôi mắt. Đau đớn mà đẹp xinh.

Jungkook vội vàng tra định vị Yoon Ah, đến những ngón tay cầm điện thoại cũng bắt đầu trở nên hơi run.

Ơn trời rằng Yoon Ah cũng có thói quen bật định vị của mình. Chẳng mất bao lâu để Jungkook phát hiện ra cô đang ở Myeong-dong.

Yoon Ah đến đó làm gì vào giờ này?

Mua sắm ư? Bỏ học để đi mua sắm ư?

Đừng có ngớ ngẩn như thế chứ!

Jungkook không nói không rằng, lập tức chạy ra khỏi trường. Cậu cần bắt xe đến Myeong- dong ngay bây giờ.

Linh cảm của Jungkook mách bảo rằng Yoon Ah đang gặp chuyện nguy hiểm.

Jae Jung thấy Jungkook hấp tấp chạy đi cũng không quản gì cả cứ thể chạy theo người anh lớn hơn. Dường như cậu bé cũng đã cảm nhận được rằng người bạn thân của mình đang gặp vấn đề nào đó thực sự nghiêm trọng.

Hãy nhìn cách anh Jungkook lo lắng xem, hẳn là Yoon Ah đang có chuyện gì rồi. Tim Jae Jung đập bình bịch.

Hai người leo lên taxi, vội vàng tiến tới Myeong- dong.

Việc tìm kiếm Yoon Ah quả thực là quá khó khăn khi ở một trong những khu mua sắm sầm uất nhất Seoul này. Jungkook chuyên chú nhìn vào màn hình điện thoại, Jae Jung cũng theo sát sau người cậu tránh bị lạc mất.

Ngay khi hai người sắp tìm tới được vị trí của Yoon Ah, chấm tròn trên màn hình bất ngờ di chuyển. Tốc độ khá nhanh, có vẻ Yoon Ah đã chạy.

Em ấy đang chạy! Về hướng hai người bọn họ.

Jungkook lập tức buông điện thoại nhìn quanh kiếm tìm bóng dáng quen thuộc. Nhưng giữa biển người mênh mông lúc này đây, có vẻ quá khó khăn rồi.

“Namjoon oppa, hắn chạy sang bên trái!”

Có một tiếng hét vang lên, xé toạc những âm thanh đi lại khác. Đám người phía trước Jungkook có vẻ nhốn nháo, mọi người bắt đầu dạt lùi ra.

Có vẻ có một cuộc rượt đuổi đang lao đến.

Một gã đàn ông mặc một bộ đồ đen kịt che kín mặt chạy bạt mạng, đuổi theo phía sau còn có hai người đang đuổi theo. Gần nhất là một người đàn ông mặc áo mangto màu kaki, đội mũ fedora đen; theo sau là một tên nhìn có vẻ bặm trợn với bộ râu ria mép và đôi mắt híp nhỏ tí.

Ba người bọn họ đang lao về phía Jungkook và Jae Jung.

Yoon Ah đứng trên hiên cao của quán café ven đường nhìn thấy, vội vàng hét lên: “Jungkook oppa, bắt tên áo đen đang chạy đó!”

Tên áo đen nghe vậy, lại chẳng biết ‘Jungkook oppa’ ở đây là ai, chỉ có thể liều mạng chạy tiếp về phía trước. Thấy hai người phía trước không có ý tránh đường cho mình nhưng vẫn lao đến, hai tay mở ra muốn đẩy những kẻ ngáng đường ra.

Đáng tiếc, ngay khi ngón tay của hắn mới chạm đến mép áo đồng phục của Jungkook thì đã bị người kia đưa tay bẻ ngoặt lại. Chân Jungkook đá một cái, tên áo đen lập tức khuỵu xuống. Chưa đến hai giây đã bị cậu ép dí xuống nền đất, liên tục kêu đau.

Hai người đuổi theo phía sau cũng đã đến nơi.

Cảnh sát Park ngạc nhiên đến mức há hốc mồm, Namjoon cũng có hơi ngạc nhiên nhưng tất nhiên anh vẫn kiểm soát được cơ mặt của mình.

“Hai người không định bắt hắn sao?” Jungkook nghiêng đầu nhìn hai người mới đến.

Cảnh sát Park lúc bấy giờ chợt tỉnh ra, vội vàng tiến lên, còng tay tên áo đen lại. Đợi đến khi anh ta làm xong cẩn thận, Jungkook mới buông tay mình ra.

“Cảm ơn nhé, cậu Jeon!” Cảnh sát Park cười gượng gạo với cậu.

Lời vừa dứt đã thấy cậu học sinh nào đó đột ngột chạy biến, mà ngay cả tên tiểu thuyết gia đi bên mình cũng chẳng thấy đâu, cảnh sát Park có chút ngạc nhiên, còn chẳng kịp ú ớ tiếng nào.

Chú ta nào đâu biết, lúc bấy giờ, tại một con hẻm nhỏ cách đó chẳng bao xa đang có một cuộc “vây bắt” khác. Yoon Ah nhìn tên bịt mặt trước mắt, hơi thở vẫn chưa ổn định lại được.

“Cô bé cũng gan dạ đấy!” Gã nói với cô.

Yoon Ah hơi nhíu mày.

Gã dùng máy đổi âm!

Giọng nói bị bóp méo tới mức kì dị.

Lúc nãy khi đang định rời xuống chỗ mọi người đứng, Yoon Ah đột nhiên phát hiện ra người này. Hành vi vô cùng khả nghi, hơn nữa lúc bị cô đuổi theo còn cố tình chạy. Rõ ràng là có tật giật mình.

Cũng chẳng màng nguy hiểm hay không, Yoon Ah lập tức đuổi theo. Nếu cô còn đợi gọi người tới giúp thì có khi gã đã cao chạy xa bay từ đời nào rồi mất.

Hai người đuổi nhau qua mấy con phố nhỏ, cuối cùng cũng bị ép vào trong con hẻm này. Gã nhìn Yoon Ah khẽ cất lên tiếng cười nhẹ, qua máy biến âm lại có phần kì dị.

“Cảnh sát đã bao vây khu này rồi, anh nghĩ bản thân có thể chạy trốn được sao?” Yoon Ah nói với gã.

Người kia vẫn nhàn nhã đáp lời: “Ai biết đâu được đấy chứ? Mà có vẻ bé cũng không lớn lắm nhỉ, có muốn làm một chuyến đi với anh luôn không?”

Vừa nói, gã vừa lôi một con dao trong người ra.

“Nếu anh có bản lĩnh đấy!” Yoon Ah khẽ cười đáp trả, đôi mắt vì cả đêm mất ngủ lại căng thẳng nên đã thâm quầng cả lại, cùng với nụ cười kia, nhìn có chút đáng sợ.

Nhưng người đối diện lại thấy thích thú nhiều hơn: “À, cô bé 15 tuổi đã đạt đai đỏ đen Taekwondo, 16 tuổi đạt huy chương vàng toàn quốc nên không biết sợ dăm ba thứ dao dợ này đâu nhỉ? Hay là vì nghĩ anh họ yêu quý của mình là thám tử lừng danh, không có vụ án nào không giải được nên mới có thể ngông cuồng thế hả Hwang Yoon Ah?”

Nói đến đây, bất ngờ gã cười lên khành khạch. Con dao trên tay gã khẽ cứa vào lòng bàn tay còn lại của chính gã. Yoon Ah mơ hồ nhìn thấy vệt máu chảy dọc trên thân con dao nhỏ.

Giọng điệu kỳ dị lại truyền đến: “Bé có chắc là lúc Kim Taehyung có thể tìm đến thì bé còn sống không? Hay là hắn sẽ giúp bé tìm ra kẻ đã sát hại bé đây?”

Yoon Ah híp mắt. Trong lòng có chút lung lay.

Gã đàn ông trước mặt có điều tra cô!

Không!

Nghe giọng điệu này, có thể không phải là điều tra cô.

Một cô nữ sinh “tầm thường” thì đâu có gì đáng để điều tra?

Vậy thì rất đơn giản là vì một người nào đó ở bên cạnh cô, là ai?

Ba cô sao?

Cũng có thể lắm, người như ba cô hẳn là “đắc tội” cũng chẳng ít người.

Nhưng mà, dường như không hẳn.

Dựa vào giọng điệu của kẻ đối diện thì…

Là anh Taehyung!

Điều tra anh Taehyung và những người có liên hệ với anh ấy!

“Mà cũng không chắc nha! Ai biết Kim Taehyung đâu được giúp bé có không khi mà nhìn lại của mình người yêu cũ đi cặp với em gái chứ nhỉ?”

Cách sắp xếp câu cú của gã đàn ông khiến Yoon Ah khó hiểu, mà gã cũng chẳng cho cô chút thời gian để hiểu. Nhân khi Yoon Ah hơi mất cảnh giác, gã đã lao đến bên người cô.

Tốc độ của gã rất nhanh. Yoon Ah vừa chớp mắt một cái đã bị dính một vết đập vào cẳng tay.

Gã đàn ông lại cười khì: “Còn non lắm bé à!”

Gã nâng tay lên lần nữa, Yoon Ah nhíu mày nhanh chóng đánh lại một cú đá hậu vào cổ tay gã. Cú đá dùng hết chín phần sức của cô, nhưng lại không khiến gã đàn ông mảy may đau đớn chút nào. Con dao trên tay gã vẫn cầm chắc.

Yoon Ah cắn răng, lại thêm cú đá thứ hai.

Gã cũng không tránh, mặc cho cú đá của cô phang lên phần eo mình. Ngay lúc chân Yoon Ah đạp vào eo gã, gã cũng nhanh chóng bắt lấy chân cô, siết chặt lại, bàn tay phải cầm dao vung lên.

Yoon Ah gặp nguy cũng không hoảng loạn, lập tức đưa tay tấn công. Nhưng dường như đã đoán trước được cách đánh của cô, gã bịt mặt dễ dàng hóa giải hết.

“Chơi đến đây thôi nhé bé ngoan! Anh sẽ gửi lời cảm ơn đến Kim Taehyung giúp em khi hắn có thể bắt được anh!”

Gã lại vung dao lên lần nữa.

Một cú đá nữa lại được tung ra. Tiếng dao rơi xuống đất nghe leng keng.

Nhưng lần này không phải do Yoon Ah thực hiện.

Jungkook đưa tay vặn lấy cổ tay gã bịt mặt, thúc vào bụng gã một cú đau điếng khiến gã buộc phải bỏ bàn tay đang giữ chân Yoon Ah ra.

Cô loạng choạng ngã ngồi xuống đất. Bàn tay ma sát với mặt đất tạo thành mấy đường trầy nhỏ.

Gã bịt mặt nhìn cậu thanh niên trai tráng trước mặt, khẽ chửi thầm một tiếng.

Gã khẽ liếc nhìn Jungkook, sau đó nhanh chóng lại ra một thứ gì đó trong túi quần, ném về phía Yoon Ah. Jungkook khẽ nhíu mày, nhanh chóng chạy đến, cũng không lo có phải là dao hay vũ khí gì thật không, trực tiếp đưa tay ra bắt lấy.

Nhân lúc ấy, gã bịt mặt nhanh chóng lao ra khỏi ngõ nhỏ.

“Namjoon oppa, cẩn thận!”

Yoon Ah vừa ngẩng mặt lên đã thấy Namjoon chạy đến đầu ngõ, đụng ngay gã bịt mặt.

Trong lòng gã bịt mặt đã muốn chửi bậy lắm rồi. Cũng không quản gì nhiều lập tức ra đòn tấn công Namjoon.

Yoon Ah hoảng sợ, vội vàng lồm cồm bò dậy.

Jungkook cũng ném tấm thiệp trong tay xuống đất, nhanh chóng chạy lại về phía hai người kia.

Vậy nhưng, khác với phỏng đoán của cả ba người, Namjoon dễ dàng chặn được đòn tấn công từ phía đối thủ. Hơn thế còn khuyến mãi cho gã một cú đánh vào bả vai, mà Yoon Ah ngồi cách đó một đoạn cũng có thể nghe thấy tiếng kêu vang lên, hẳn là trật khớp hoặc hơn thế rồi ấy chứ.

Gã bịt mặt ăn đau, mắt lại thấy Jungkook cũng đã đuổi tới nơi rồi, trong lòng bắt đầu loạn lên. May cho gã, đúng lúc này, đồng bọn của gã cuối cùng cũng xuất hiện.

Một chiếc xe đen lao lướt đến đầu ngõ nhỏ, một đám khói phòng cháy bị xịt vào khiến cả ba người đang đứng ở đó đều không kìm được nhắm chặt mắt.

Trong lòng Namjoon và Jungkook đều kêu không ổn rồi. Quả nhiên, đợi đến sau khi khói tan bớt, bóng dáng gã bịt mặt đã hoàn toàn biến mất cùng chiếc xe đen kia.

“Chết tiệt!” Jungkook khẽ chửi lên một tiếng.

Namjoon cũng hơi cau mày, nhưng ngay sau đó đã giãn ra, anh đi về phía Yoon Ah đang ở kia, dịu dàng hỏi: “Yoon Ah-ssi, em không sao chứ?”

Chap 1

Chap 3

Fanfics - GukTae

Chap 1: Thích anh ấy

“Yoon Ah!”

“Yoon Ah!”

“Hwang Yoon Ah!”

Yoon Ah giật nảy mình khi nghe tiếng gọi, cuốn sách trên tay cũng vì thế mà rơi bộp xuống đất.

Cô nàng đau lòng nâng cuốn sách lên, vội vàng phủi vết bụi bám trên bìa sách, suýt xoa mấy tiếng. Sau đó, mới trừng mắt lên nhìn người vừa gây tội kia.

Jungkook làm như không thấy, thản nhiên nhún vai nhắc nhở: “Mọi người đã tập luyện xong rồi, chúng tôi được phép ra về rồi chứ, quản lí- nim?”

Hwang Yoon Ah bực tức đáp trả cậu: “Vâng! Tất nhiên đều phải phụ thuộc vào quyết định của anh rồi, đội trường- nim! Hừ!”

Jungkook cũng hừ nhẹ một tiếng đáp lại cô, sau đó thản nhiên xoay người, ngồi xuống bên cạnh Yoon Ah, vừa uống nước, vừa liếc mắt nhìn cô em đang nâng niu quyển sách bên cạnh.

Yoon Ah thậm chí chỉ mở cuốn sách ra một góc chưa đến 30 độ, ghé mắt nhìn qua khe hở nhỏ hẹp, cố gắng đọc từng dòng chữ đen in ấn bên trong.

Jungkook thật sự không nhìn nổi nữa, đưa tay giật lấy cuốn sách trên tay cô. Người kia lập tức như bị cướp mất thứ bảo vật vô giá nào đó, lại lần nữa gào lên với Jungkook: “Trả em!”

Nhưng cậu không trả lời, chỉ đưa một tay chặn lấy tay cô gái nhỏ, một tay đưa quyển sách ra xa tránh khỏi tầm với của Yoon Ah.

Với thị lực 10/10 của mình, cậu dễ dàng đọc được tên quyển sách: “Bằng chứng tử thi?”

Quả nhiên không ngoài dự đoán của Jungkook.

Hwang Yoon Ah – thiếu nữ mười bảy cái xuân xanh, bề ngoài thướt tha yểu điệu nhưng bên trong là võ sĩ đai đỏ đen Taekwondo. Hơn nữa, trong khi các cô nàng bằng tuổi mải mê phấn son cùng với đắm chìm trong thế giới của ngôn tình cổ tích, thì Yoon Ah luôn xuất hiện với khuôn mặt mộc hoàn toàn, có khi còn có cục mụn to lù lù ngay giữa trán, và con bé thì chết mê chết mệt vì truyện trinh thám.

Sự đối lập tạo nên nét khác biệt giữa con bé và những cô gái khác. Và tất nhiên nó cũng làm cho cô trở nên cô độc giữa đám con gái.

Nhưng Yoon Ah cho rằng việc mình bị tụi bánh bèo kia cô lập không phải là do cô đâu, mà tất cả là do tại người đang ngồi cạnh cô lúc này đây này.

Jeon Jungkook, mười tám tuổi, hotboy nổi tiếng nhất trường, trưởng câu lạc bộ Taekwondo, đai đen nhất đẳng. Theo Yoon Ah thì thành tích học tập của Jungkook cũng làng nhàng thôi, chẳng qua được cái mặt tiền đẹp đẽ, với tài vẽ tranh cùng giọng hát ngọt nên mới lắm gái theo như thế.

Nhưng mà khổ nỗi, Jungkook trước nay luôn là một quý ông lịch sự xa cách, luôn luôn cho người ta một cái cười mật rồi lại chạy ra đến cả trăm mét. Cô gái duy nhất thân cận nhất với cậu, đau đớn thay, lại chính là Hwang Yoon Ah cô.

Nói thật, nếu không phải do Yoon Ah từng góp tay giúp Jungkook thoát khỏi đám côn đồ trong một lần tình cờ thì hai người có lẽ cũng mãi mãi là hai kẻ xa lạ mà thôi.

Yoon Ah nhiều lần than ngắn thở dài, bảo việc gặp Jungkook là việc bao đen đủi, vì cậu mà cô bé mời bị đám con gái trong trường quấy nhiễu nhiều. Nhưng thật lòng thì có thể quen biết được Jungkook thật sự là một loại may mắn trong cuộc đời của bất kì ai.

Jungkook là một người trượng nghĩa, và rất rất tốt bụng nữa. Yoon Ah dù hay cằn nhằn cậu việc bắt nạt mình, nhưng cứ thử để cô nghe ai nói xấu Jungkook thử xem, cô sẽ hạ hắn đo ván cho coi.

Dù thế thì, cô cũng chẳng ưa người kia những lúc như thế này chút nào.

“Hửm? Quả nhiên, cứ là tác phẩm của Kim Namjoon thì em sẽ không bỏ một quyển nào cả.” Jungkook lắc đầu cảm thán.

Có ai thân thiết mà không biết Hwang Yoon Ah, ca sĩ diễn viên nổi tiếng gì cũng đều không hâm mộ, trong lòng chỉ có một ngôi sao sáng duy nhất chính là Kim Namjoon – tiểu thuyết gia chuyên viết truyện trinh thám nức tiếng, ngay tác phẩm đầu tiên đã là cuốn sách best seller năm 2019. Trong vòng hai năm, với bốn đầu sách đều thuộc top best seller, nghiễm nhiên nằm vào hàng đại thần trong giới tiểu thuyết gia.

“Đó là chuyện của em!”

Yoon Ah trừng mắt giật lại cuốn sách trong tay Jungkook, hừ hừ mấy hơi liền. Sau khi giật lại còn cẩn thận lấy tay áo lau lau mấy lượt trên bìa sách. Hành động này rõ ràng khiến cho người bên cạnh cô tổn thương rất nhiều, nhưng Yoon Ah cũng chẳng thèm quan tâm.

“Này, có đi ăn không? Hay em định ở đây ngồi ngẩn ngơ với cuốn sách này tới hết đời?” Jungkook có chút giận dỗi hỏi người kia.

Yoon Ah nâng niu cất cuốn sách vào trong balo, sau đó mới ngước mắt lên nhìn người anh lớn hơn, lắc đầu: “Không đâu, chiều nay em có việc rồi nên sẽ ra ngoài ăn trưa luôn!”

“Chiều nay không có lớp à?” Jungkook cảm thấy kì lạ.

Rõ ràng khối 11 đâu có được nghỉ chiều nay đâu nhỉ?

Quả nhiên Yoon Ah lắc đầu: “Không ạ. Nhưng em bùng tiết.”

Jungkook khó tin nhìn người kia. Phải biết Yoon Ah trước nay luôn là cái tên đứng top trên các bảng xếp hạng học tập. Đợt trước con bé thi thử đề bài lớp 12, còn đứng thứ 8 toàn khối 12; trong khi Jungkook thì đứng tận thứ 123. Từ khi quen biết Yoon Ah, cậu cũng chưa từng thấy con bé bỏ học bao giờ. Dù có khi cảm sốt mệt mỏi thế nào, con bé cũng nhất định lết đến trường, sau đó ngủ thế nào thì ngủ.

Không ngờ lần này con bé định bùng tiết ư?

“Có chuyện gì à?” Jungkook thấy hơi lo.

Thế nhưng Yoon Ah lại vô cùng hí hửng. Thậm chí Jungkook còn nghe thấy cả tiếng con bé bật cười khe khẽ nữa: “Bí mật! Lúc về sẽ nói cho anh biết!”

Nói đoạn, Yoon Ah đã khoác balo lên, tặng Jungkook một cái vẫy tay rồi chạy biến.

Jae Jung ngơ ngác nhìn cô bạn của mình lướt qua người như một cơn gió, sau đó mới đi về phía Jungkook. Cậu chàng đưa tay gãi gãi đầu nhìn đàn anh của mình: “Anh Jungkook, Yoon Ah đi đâu vậy ạ?”

“Nó bảo có chút chuyện, không đi ăn với mọi người. Chúng ta cứ kệ nó thôi.” Jungkook khẽ chậc lưỡi.

Dựa vào tính cách và khả năng của Yoon Ah thì dù hơi nghi vấn nhưng Jungkook cũng tin tưởng rằng dù có chuyện gì cũng sẽ là con bé lừa người ta chứ làm quái gì có chuyện bị người ta lừa được. Nên cậu cũng sẽ không cần suy nghĩ quá mức.

Yoon Ah rất giống người kia mà.

Nghĩ đoạn, bàn tay đang dọn đồ của cậu hơi khựng lại. Nhưng chỉ hai giây sau lại thản nhiên kéo khóa balo.

Jungkook đứng dậy khoác vai Jae Jung rời khỏi phòng tập Taekwondo.

“Thầy Ho Gun cũng đến đấy anh ạ!” Jae Jung chớp mắt ẩn ý nhìn đàn anh.

Jungkook tùy ý chỉnh lại phần tóc mái, vẫn chưa thể get được điều cậu em khóa dưới muốn nói.

“Ý em là cả chị Ho Ryu cũng theo nữa!” Nói xong, cậu chàng nhỏ hơn còn ho nhẹ một tiếng.

Lớp sương mờ chất chứa biết bao hoài niệm và nhớ thương phủ nơi đáy mắt Jungkook lập tức vỡ tan, vẻ minh mẫn còn hiện rõ hơn hẳn thường ngày. Cậu gạt phắt bàn tay đang túm lấy tay áo mình của Jae Jung, dùng tốc độ chạy nước rút thần thánh của mình lao ngay ra cửa, chỉ để lại một câu nói rơi lốp bốp từng chữ xuống nền đất cho cậu em: “Đột nhiên anh nhớ ra mình cũng có chuyện gấp nên xin phép đi trước nhé! Tạm biệt!”  

“Anh không ăn trưa sao?” Jae Jung cố gắng gào lên.

“Anh sẽ tự xử!” Tiếng đáp lại tựa như vọng về từ chốn xa xôi nào đó.

“Hyung, nhưng mà… ví của anh Yoon Ah quẳng ở chỗ em mà!” Bạn học Jae Jung bất lực nở nụ cười không biết phải làm sao, trong lòng chắc mẩm bữa nay đàn anh nhà mình hẳn phải ôm bụng đói cả chiều rồi.

Jae Jung đoán không sai.

Tài khoản ngân hàng của Jungkook mới bị ba khóa, tiền mặt để chỗ đàn em, những người cậu có thể mượn tiền cũng tụ tập đi ăn với đội Taekwondo hết rồi, thành ra trưa đó, cậu phải nhịn đói thật. Nhưng cho dù có đói nữa, Jungkook cũng kiên quyết không tới buổi tụ tập.

So với việc “chết đói”, thì “chết vì bị quấn lấy” hay “chết vì bị trêu chọc” còn đáng sợ hơn nhiều.

Vậy nên cậu trai trẻ chỉ có thể ôm cái bụng thỉnh thoảng lại sôi lên ùm ục của mình mà trải qua hết tiết học buổi chiều. May mắn lắm, vào giờ tự học buổi tối, Jungkook đáng thương mới được cậu bạn thân YuGyeom quẳng cho cái bánh ăn tạm.

Jungkook vui vẻ vừa lén lút gặm bánh, vừa mải mê vật lộn với đống số má, bất ngờ điện thoại nhận được một cuộc gọi đến từ Yoon Ah.

May mà Jungkook ngồi bàn cuối góc trong cùng, nên không ai để ý mấy. Cậu cẩn thận ấn nút nhận rồi áp điện thoại vào tai. Lời thì thầm ‘Alo’ thông thường còn chưa ra đã nghe thấy đầu bên kia mếu máo kêu lên: “Anh ơi, cứu em với!”

Jungkook giật nảy mình, chiếc bánh mới ăn được vài ba miếng bị ném lên mặt bàn. Cậu đứng bật dậy, xô đổ cả chiếc ghế phía sau.

Tiếng chân bàn ma sát với nền nhà tạo ra những âm thanh ghê rợn, cùng với tiếng ghế hôn đất vô cùng ầm ĩ khiến tất cả mọi người đều phải quay đầu nhìn về phía cậu. Nhưng Jungkook lúc này cũng chẳng quan tâm nữa.

Lần đầu tiên cậu nghe thấy Yoon Ah gọi đến bằng cái giọng mếu máo đáng thương ấy, cũng là lần đầu tiên nghe thấy con bé bảo ‘Cứu em với!’

Cứu em với ư?

Trời ơi, đã có chuyện gì mà con bé không thể tự xử lí được mà phải gọi điện cầu cứu cậu đây? Hẳn là nghiêm trọng lắm rồi, chứ nếu không sao một con bé có lòng tự trọng cao ngất như nó lại nói ra những lời đó với tông giọng như vậy chứ?

Tựa như nhớ đến một đêm thu gió lộng xa xưa nào đó, Jungkook cảm thấy cả người mình đều trở nên căng tức. Mọi tế bào trong cơ thể đều toát lên đau đớn kì lạ.

“Có chuyện gì, Yoon Ah? Em đang ở đâu? Anh đến ngay!” Jungkook hốt hoảng nói.

Thậm chí, những người xung quanh còn cảm thấy được câu chữ của cậu đang bị líu cả vào với nhau, nhưng Jungkook lại chẳng hay biết.

Yoon Ah ở đầu dây bên kia sụt sịt hai tiếng, đáp lời: “Anh tan lớp chưa?”

Bây giờ chuyện đấy có quan trọng sao?

Với Jungkook thì không nữa rồi.

Cậu hơi gắt lên với cô em gái: “Em đang ở đâu? Nói nhanh đi!”

Yoon Ah rụt rụt bả vai, không hiểu sao Jungkook lại gắt với mình. Cô hít mũi thêm mấy cái, cảm nhận cơn gió mùa thu lùa qua làn áo đồng phục có chút hơi mỏng của bản thân, ngoan ngoãn đáp: “Em đang ở trước cửa hàng tiện lợi KwonKwon á!”

“Ở yên đó, anh sẽ đến ngay!”

Jungkook vội vàng cúp điện thoại, sau đó lập tức lao ra khỏi lớp, mặc cho bạn lớp trưởng đang giận tới mức nổ đom đóm mắt tới nơi rồi.

Jungkook chạy hết sức mình, cảm giác so với tốc độ ngày cậu tham gia cuộc thi chạy tiếp sức toàn trường còn nhanh hơn gấp chục lần. Từng cơn gió cứ thể táp thẳng vào khuôn mặt bảnh trai nọ, còn mái tóc mượt mà màu vàng đồng cũng bay tứ tung, hết lật bên này lại lật sang bên kia, rối bù hết cả lên.

Cậu vẫn chạy, chạy miết, cho đến khi nhìn thấy một cục tròn tròn ngồi ôm chai coca mát lạnh trước bàn nhỏ quen thuộc_ nơi nhóm Taekwondo bọn họ hay đến ăn.

Chỉ có mình Yoon Ah ở đó, đang lặng yên nghiêng đầu nhìn mấy đứa con nít chơi đùa phía bàn đối diện. Jungkook cảm thấy quả tim treo ngược của mình cuối cùng cũng được hạ xuống.

Cậu dừng chậm bước chân cách nơi cô bé ngồi tầm hơn chục bước chân, vừa cất từng bước nhỏ bình thản, vừa đưa tay vuốt vuốt lại mớ tóc rối.

Trong lòng Jungkook không hề thấy tức giận vì bị Yoon Ah lừa một cú thế này, ngược lại cảm thấy may mắn vì cô đã an toàn.

Mà nói đi cũng phải nói lại, Yoon Ah tính ra cũng chưa lừa Jungkook chuyện gì. Là do cậu tự nghĩ rằng cô đang gặp nguy hiểm mà thôi.

Dù sao thì, thật may vì chuyện trước kia không xuất hiện thêm lần nữa.

“Đồ ngốc, em ở đây làm gì vậy?”

Yoon Ah nghe thấy tiếng người kia, vội vàng quay đầu lại. Trên gương mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ ngạc nhiên, đôi mắt nâu hơi mở to. Nhưng lúc như thế này, trông em giống người kia đến bảy phần.

“Oppa? Anh tan lớp rồi à?”

Jungkook kéo ghế ngồi xuống cạnh cô, kéo lấy chai sữa chuối mà cậu biết chắc là do người này gọi sẵn ra cho mình, tu luôn một ngụm lớn.

“Không! Anh bùng tiết!”

“Ồ!” Yoon Ah chỉ ‘ồ’ lên một tiếng bình thản.

Rõ ràng việc Jungkook trốn tiết chẳng có gì quá kì lạ với cô cả. Ừ thì thỉnh thoảng cậu vẫn hay trốn tiết đi chơi thể thao hoặc vào làm mấy trận game trong quán net cạnh trường còn gì.

“Rồi thì chuyện gì khiến quản lí câu lạc bộ Taekwondo của chúng ta lại phải gọi điện kêu cứu với anh đây?”

Jungkook đóng chai sữa chuối lại, quẳng lên bàn. Cậu nghiêng đầu nhìn nét biến đổi trên gương mặt Yoon Ah. Trong đôi mắt xinh đẹp lấp lánh tựa như ngàn vì tinh tú lập tức đã xuất hiện mây đen, chẳng còn thấy bao nhiêu ánh sáng cả.

Bàn tay nhỏ nhắn gõ mấy nhịp lên chai coca lạnh tạo ra những âm thanh ‘toong toong’ vô nghĩa.

Thói quen mỗi khi có tâm sự của em cũng giống hệt người kia.

Jungkook lơ đãng nhìn bàn tay đang gõ của Yoon Ah.

“Jungkook oppa! Đối với con trai bọn anh, có phải ấn tượng đầu tiên rất quan trọng không?”

“Hử? Gì cơ?”

Jungkook hơi ngạc nhiên nhìn Yoon Ah, có chút khó hiểu.

Người kia cũng chẳng quản anh có hiểu hay không, môi hơi chu ra vẻ giận dỗi, ánh mắt đau khổ giằng xé. Cô bắt đầu thao thao bất tuyệt.

“Nếu như ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, một cô gái không trang điểm chút nào, lại còn đang ngớ ngẩn ngồi nói chuyện với một con mèo, và anh cho rằng cô ta là kẻ trộm thì có phải hai người hoàn toàn xong rồi không?”

Hai mắt to tròn của Jungkook nghe được những lời này lại càng mở to hơn.

Yoon Ah thế này là do đang có vướng mắc tình cảm à?

Hơn nữa, nghe ra, có vẻ hai người còn vừa gặp nhau lần đầu tiên?

“Em phải làm sao đây oppa? Anh ấy coi em là một tên trộm mèo đấy. Làm sao đây? Em điên mất. Anh ấy rất yêu thương động vật, vậy mà trong mắt anh ấy em lại biến thành một tên trộm mèo mất rồi. Anh ấy có ghét em không? Không được đâu! Không được đâu!”

Mỗi câu ‘Không được đâu!’, Yoon Ah lại đập đầu vào thân chai coca một lần.

“Tình yêu sét đánh à?” Jungkook khẽ lẩm bẩm khi nhìn cô em quằn quại đau khổ trong cái ao tình tù túng mới hình thành của nó.

Nào ngờ tai Yoon Ah thính như cún ý, cái này cũng giống người kia nè. Con bé vừa nghe Jungkook nói vậy, lập tức phản pháo lại: “Không phải tình yêu sét đánh! Cái kiểu tình yêu dựa vào ngoại hình đấy thật là ngớ ngẩn!”

“Ồ! Vậy thì là gì khi hai người mới gặp nhau lần đầu? À, vậy là em không thích cậu chàng nào đó và chỉ thấy khó chịu khi cậu ta ghét em dù hai người mới chạm mặt một lần?” Jungkook – người cho rằng ít nhất bản thân mình cũng đó có kinh nghiệm một mối tình vắt vai – và cũng là yêu từ cái nhìn đầu tiên, thì không cho rằng con bé đúng.

“Không! Em thích anh ấy, đã hai năm rồi!” Yoon Ah đốp lại.

Câu trả lời này lại càng làm Jungkook ngạc nhiên thêm nữa. Hai năm trước thì hai người bọn họ cũng quen nhau rồi, sao cậu hoàn toàn không biết Yoon Ah crush người nào? Hơn nữa, crush người ta hai năm nhưng hôm nay lần đầu tiên gặp mặt?

“Này, Hwang Yoon Ah, đừng bảo với anh em yêu đương qua mạng đó nhé?”

Giời ơi, đừng đùa, biết bao nhiêu cô gái trẻ vì mấy lời đường mật trên mạng mà lao đao khốn đốn, có khi còn bị đem đi bán rồi đấy!

Yoon Ah bé bỏng sẽ không ngu ngốc đến mức đi yêu đương qua mạng thật chứ?

Cô gái bên cạnh khẽ lườm Jungkook thêm cái nữa.

“Không! Đừng coi em là người có thể tùy tiện lên mạng ghép đôi như thế.”

“Thế rốt cuộc là sao?” Jungkook bắt đầu cảm thấy rối não vì con bé này mất rồi.

Yoon Ah ngồi kia, như đang nhớ đến người nào đó, bên môi khẽ cong lên một nụ cười đẹp mắt. Cái này thì em không giống với người kia, nhưng đuôi mắt cong cong lên cùng với những tia long lanh sáng nơi đáy mắt em lại y đúc người kia.

Mấy ngón tay của Yoon Ah bối rối đan chặt vào với nhau, con bé thì thầm bằng chất giọng mà Jungkook xin thề, dù lúc nó có xin tiền mẹ nó đi chăng nữa cũng chẳng thể ngọt bằng đâu.

“Kim Namjoon!”

Yoon Ah mơ màng nhìn vào khoảng đen trước mắt.

“Em thích Kim Namjoon hai năm rồi!”

Fanfics - GukTae

Văn án

Xin chào, đây là bản mới nhất của “Thám tử lừng danh”! ❤

***

Taehyung có một cô em họ, giống anh đến năm phần, từ nhỏ đến lớn vẫn luôn yêu thương chăm sóc. Lần này chẳng ngờ em vì mê trai nên bị kéo vào một vụ án mà hung thủ có liên quan đến Taehyung. Cuối cùng Taehyung chỉ đành bỏ dở kì nghỉ của mình, chạy về thành phố giúp đỡ điều tra. Ai ngờ duyên trời đưa đẩy thế nào, mắc vào vụ án này Taehyung lại gặp lại em người yêu cũ, người năm xưa anh không nói hai lời đã đá bay.

Lần nữa tương phùng, trái tim mềm yếu của Kim vẫn đập thình thịch. Nhưng mà, năm xưa đá người ta đi như thế cũng là có nguyên do, không thể nào bảo anh muối mặt quay lại với cậu được. Hơn nữa, vụ án quan trọng, cứ thế quẳng người kia ra sau đầu đi thôi.


***

Jungkook có một cô em gái ‘nuôi’ cưng như cưng trứng. Trong quá trình giúp em cua crush, vô tình lại bị lôi vào một vụ án. Vốn dĩ cậu trai trẻ cũng chẳng muốn dính vào làm gì. Ai ngờ duyên trời đưa đẩy thế nào, nhờ vụ án này Jungkook lại gặp lại anh người yêu cũ, người năm xưa không nói hai lời đã đá bay cậu.

Lần nữa tương phùng, trái tim nhỏ bé của Jeon vẫn giữ nguyên những rung động về người. Nhưng mà, người có còn thương em không?

Mà không thương thì sao?

Không thương thì phải cố cua cho thương lại chứ sao!

__________________________________________________________________________

CP: Thông minh nhanh nhạy si mê u muội đai đen nhất đẳng Taekwondo niên hạ công x Sắc sảo nhạy bén đanh đá ngoa ngoắt thám tử lừng danh niên thượng thụ 

Kim Taehyung

Nghề nghiệp: Sinh viên năm hai khoa Luật trường Quốc gia, thám tử nổi tiếng của Hàn Quốc

Tuổi tác: Năm nay 20 cái xuân xanh.

Tính cách: Thông minh, sắc sảo, kèm theo xéo sắc, hay bắt nạt bạn nhỏ cứ sống chết đòi theo đuổi mình.

Tính cách: Thông minh, sắc sảo, kèm theo xéo sắc, hay bắt nạt bạn nhỏ cứ sống chết đòi theo đuổi mình

Jeon Jungkook

Nghề nghiệp: Sinh viên năm cuối trường cấp 3 danh giá của thủ đô Seoul, kiêm con trai của phó sở trưởng sở cảnh sát (đây cũng là một loại năng lực nghề nghiệp).

Tuổi tác: Sức trai 18 bẻ gãy sừng (mấy chục) (con) trâu

Tính cách:

_ Với người khác: Kiểu thông minh, giỏi quan sát, khá nóng nảy.

_ Với Kim Taehyung: Kiểu bảo gì nghe nấy, bị chửi vẫn cong mông chạy theo người ta

Quan hệ của Kim Taehyung và Jeon Jungkook: Người yêu cũ (là Kim Taehyung đá Jeon Jungkook)

Kim Namjoon

Nghề nghiệp: Sinh viên năm 3 khoa Luật trường đại học Quốc gia (đàn anh thân thiết của Kim Taehyung), đồng thời cũng là một thám tử, kiêm nhà văn chuyên viết truyện trinh thám vô cùng nổi tiếng.

Tuổi tác: 21 tuổi 

Tính cách: Điềm tĩnh, chững chạc và ấm áp.

Tính cách: Điềm tĩnh, chững chạc và ấm áp

Hwang Yoon Ah

Nghề nghiệp:  Đàn em cùng trường với Jungkook, đai đỏ đen Taekwondo kiêm luôn vị trí quản lí của CLB.

Tuổi tác: 17 tuổi thanh xuân phơi phới.

Tính cách: Không thích tiếp xúc nhiều với mấy cô bạn “bánh bèo” (dù bản thân thật ra cũng khá bánh bèo), mê đánh đấm và thích những gì kịch tính. Điều duy nhất không kịch tính mà cô nàng muốn thử sức là theo đuổi Kim Namjoon.

Hình ảnh dưới đây chỉ mang tình chất minh họa và bức ảnh được tìm thấy trên mạng nhé

Còn nếu mọi người muốn một hình dung cụ thể hơn nữa khi đọc truyện thì cứ nghĩ là tui đây cũng được (vì lúc viết tui cũng cố bịa ra hình tượng chị gái bên ngoài ngọt ngào bên trong cool ngầu mình muốn hướng tới mà không được ấy đây!)

Còn nếu mọi người muốn một hình dung cụ thể hơn nữa khi đọc truyện thì cứ nghĩ là tui đây cũng được (vì lúc viết tui cũng cố bịa ra hình tượng chị gái bên ngoài ngọt ngào bên trong cool ngầu mình muốn hướng tới mà không được ấy đây!)

Câu chuyện gọi là trinh thám cho nó hơi oai một tí, chủ yếu vẫn là quá trình cua người thương về của hai bạn nhỏ nào đó thôi nhé!

Thân ái và yêu mọi người!